-
Anh đi rồi, một mình em thao thức. Năm canh dài em trằn trọc cả năm. Nhớ anh, em nhớ bóng hình của anh. Nhớ anh, tiếng nói, nụ cười của anh. Anh đi rồi, làm sao em quên được. Những tháng ngày mình chung sống bên nhau. Anh cao thượng, luôn một lòng chung...
-
Ngày con bước vào Khoa, tóc Thầy còn đen óng. Giờ con sắp ra đi, tóc Thầy đã đổi khác. Phải chăng bụi phấn làm tóc Thầy thay đổi. Hay là Thầy vất vả vì chúng con. Đêm đã khuya sao Thầy còn chưa ngủ. Có lẽ vì trang giáo án dở dang. Bởi yêu nghề Thầy đâu...
-
Phố cũ Ôi chốn này xưa vai sánh vai Trán cao hoài vọng, tóc buông cài, Tuổi thơm mười sáu tình thơm mới Duyên đượm hàng mi ngập nắng mai. Hồ Gươm sóng lụa bờ tơ liễu, Hàng Trống, Hàng Khay rộn bước người. Sách vở lên hương trầm ngát nẻo Hoa xoan hoa phượng...
-
Có thể nói, tôi là một giảng viên may mắn vì được đi tập huấn chương trình Pil cho khá nhiều lớp giáo viên ở TP.HCM và Hậu Giang từ năm 2007 đến nay. Nhưng lớp làm cho tôi lo lắng nhất trước khi đến tập huấn cũng là lớp mà tôi cảm nhận là thành công nhất...
-
Anh vẫn biết nghề của anh là vậy. Chẳng có gì vật chất đâu em. Chỉ phấn trắng với bảng đen, bục giảng. Đưa khách qua sông, lữ khách có quay về? Em hỏi anh sao yêu nghề dạy học? Chọn cho mình một lối sống riêng anh. Giữa bốn bề nhịp đời thường hối hả....
-
Chiều nay, sau giờ tan lớp… cô giáo đạp xe lòng vòng quanh những con phố, ngắm thành phố mình nhuốm màu sắc hoàng hôn. Sài Gòn mùa này chưa vào hạ mà dường như đã nóng nhiều lên rồi tuy Nắng Sài Gòn không giống cái nóng ở quê cô giáo… Quê cô giáo ở xa...